Ngồi yên — chân chạm đất sâu,
Cơn đau trỗi dậy như cầu được buông.
Từng hơi thở — tiếng vô thường,
Thân run, mà tĩnh giữa đường gió bay.
Cơn đau chẳng đến để gây,
Chỉ soi cho tỏ tháng ngày lầm quên.
Biết đau — là biết đang yên,
Là nghe thân nói lời hiền với ta.
Nhắm mắt — chẳng phải để xa,
Mà nhìn sâu thẳm chính là khổ đau.
Một niệm sáng giữa tim sầu,
Thấy trong đau ấy nhiệm mầu nở hoa.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét