Gió nhẹ lay cành Bồ đề thức,
Hương trầm thoảng khắp chốn nhân gian.
Một tiếng chuông ngân — lòng tan,
Tham sân vọng tưởng theo làn khói bay.
Đời vốn mộng, hợp tan như mây,
Một niệm sáng soi, muôn ngàn tối rụi.
Người đến người đi — duyên đời nối,
Tất cả vô thường, Phật dạy từ tâm.
Không tìm đâu xa cõi Niết bàn,
Chỉ trong hơi thở, giữa trần gian thôi.
Một nụ cười, một lời nói,
Cũng hóa sen vàng nở giữa lòng người.
Tâm tĩnh lặng — sóng đời yên ả,
Ánh từ bi chiếu cả nhân sinh.
Dưới bóng Bồ đề, ta tự tỉnh,
Biết quay về, là đã thấy chân kinh.
Bản mp3 sẽ có ở bài sau nha






0 nhận xét:
Đăng nhận xét